Gập Ghềnh Sông Mê
🌹Có người đứng giữa đôi bờ Bao lần tự hỏi.. biết giờ về đâu? Quay qua ngó lại, bạc đầu.. Ngập ngừng, bịn rịn, chìm sâu giữa đời. 🌹Đôi dòng kẻ ngược, người xuôi Đôi bờ lận đận, tới lui muộn phiền. Tay này muốn vịn cửa Thiền Tay kia dệt mộng.. trần duyên sa đà, 🌹Lên rừng, nhớ tưởng phồn hoa Ngồi nơi phố mộng trăng ngà đầu non. lắm khi gối mỏi chân mòn Mà hồn chưa mỏi, đời còn mê say 🌹Mắt vừa hướng tới nẻo mây Vội che khuất bởi bàn tay nhân tình. Dùng dằng trong chốn tử sinh Khi ni, lúc nọ... Hỏi mình về mô ? 🌹 Dưới lòng nôi một nấm mồ Biết rồi sao vẫn lửng lơ nẻo về ? Cây Si với Cội Bồ Đề Nghiêng đôi bóng đổ nặng nề cõi đêm. 🌹Chợt Vô thường đến gọi tên Chỉ còn dư lệ trên miền ăn năn. Xưa kia nếu chẳng dùng dằng Biết đâu thanh thản nhọc nhằn Tử, sinh! 🌹Trầm luân vì nợ thế tình Mong manh hồn nhỏ gập ghềnh sông mê... Thích ...