Posts

NỤ CƯỜI NGƯỜI TỬ TỘI

Image
Đó là một buổi chiều ảm đạm vào khoảng tháng Sáu năm 1977 ở trại giam Suối Máu thuộc thành phố Biên Hòa. Vậy mà đã mười năm. Mười năm xuôi ngược bên trời Xót thân tơ liễu, xót đời bể dâu. Mười năm hoa lá ưu sầu Vàng tan, ngọc nát nhìn nhau ngậm ngùi Mười năm vật đổi, sao dời Em sầu thiếu phụ ngậm ngùi lòng ta. Mười năm cánh vạc bay qua Mười năm biết mấy xót xa đoạn trường Mười năm lệ xối xả tuôn Có bao thiếu phụ thành hòn vọng phu? Mười năm một mảnh trăng lu Trăng soi đâu tỏ nỗi sầu nhân gian. Mười năm mắt lệ ngỡ ngàng Lòng đâu muốn khóc lệ tràn quanh mi. Mười năm ai hát biệt ly Để cho núi cắt, biển chia lối về. Tôi biết dù mười năm hay nhiều hơn nữa, tôi cũng chẳng bao giờ quên được nụ cười của Nguyễn Ngọc Trụ - người tù dũng cảm ngay trong ngục tù cộng sản đã nói lên những sự thực và mỉm cười bước vào cõi hư vô. Vào khoảng tuần lễ cuối tháng Ba năm 1977, Trung đoàn 775 tổ chức đợt học tập chính trị cho ...

Chung Một Niềm Đau

Image
Man Mác Em đã kết rồi chữ luyến thương Hay em lại kết chữ vô thường Kìa bao nhung nhớ tràn lên sóng Theo bóng em về tận viễn phương ... Em nối câu thơ về xứ lạ Mà nghe sừng sững chữ ly phân Đường xa xôi quá, em nào biết Thơ ngắn làm sao đổi bước chân ... ? Em dệt câu thơ sầu vạn cổ Ô hay loài chữ cũng điêu linh Vì sao em giấu trong hương sắc Một chút gì đau của chuyện mình ... Ta uống câu thơ buồn biệt xứ Sao mùi chữ nhạt giống hoàng hôn Hồn quê hương ngậm ngùi man mác Thơ vắng em rồi rượu đắng hơn ... Nhược Thu Chung Một Niềm Đau Em đã vướng vào chữ luyến thương Và cũng đắm say thuyết vô thường Anh hãy nhìn xem bao con sóng Vỗ tận vào bờ ... ắt tỏ tường Em gởi câu thơ về xứ lạ Có người cảm nhận có người không Em đâu dám mộng làm con sóng Trải lòng hoà với biển mênh mông Em dệt câu thơ sầu một nửa Nửa kia em gởi vào hư không Vậy mà cũng có người chụp được Đan thơ vào lá ... thả xuôi dòng ! Anh đã bao lần quên quá khứ Để nhìn đăm đắm ở tương lai Nhưng đâu xoá...

Chuyện cười "Đỉnh Cao Trí Tuệ"

Image
                       http://www.youtube.com/watch?v=2gCvXCYhDQM&feature=player_embedded http://www.youtube.com/watch?v=33rc0s5Qpro 

Chia

Image
  Chia đời chia hai nửa nhánh sông để hai nỗi nhớ gánh gồng chia đôi một nửa người một nửa tôi bao nhiêu cái nửa để cơi cho đầy .... tôi đem ngày rộng chia hai sáng trưa khoả lấp chiều khuya ngủ vùi bao nhiêu mộng cũng tan trôi ngày dưng ngắn lại tôi rồi cũng quên ... tôi đem buồn cũ xoá tên thả theo diều giấy bay lên bầu trời gió cao dây đứt diều rơi tôi ngồi cười rất vu vơ cùng diều .... tôi đem hạnh phúc chia đều cho tôi một nửa, nửa người chưa yêu một mai hai nửa gặp nhau ghép hai hạnh phúc thành câu chung tình tôi đem chia nhỏ đời mình thành dăm ngăn đựng trong bình cắm hoa một ngăn là đóa hoa trà ngày xưa kỷ niệm nhạt nhoà thời gian một ngăn dành cắm hoa vàng gửi miền quá khứ sang trang mất rồi một ngăn riêng để dành tôi nở màu hoa tím như đời buồn - vui. smt     Tôi đem chia nửa cuộc đời Gởi Người xấu số một thời lãng quên ! Tôi đem buồn khắc Không Tên Thả vào sóng biển bồng bềnh ra khơi .... Sóng đánh tan nỗi buồn rồi ?! Chỉ còn thân xác n...

Hậu quả của khủng bố và đức hạnh của hy vọng

Image
  A reporter's love for a wounded people Tác giả là người Đức, hiện cư ngụ tại USA. Là phóng viên, ông có mặt tại VN khoảng 5 năm và là chứng nhân việc thảm sát Mậu thân, việc 4 vị giáo sư Đức của Đại học Y Khoa Huế bị việt cộng thảm sát... Đây là một cái tát tay trả lại cho CS về bộ phim xuyên tạc sự thật Mậu Thân của nhân vật mang tên Lê Phong Lan : http://www.lienlacso3.info/index.php?/archives/486-A-reporters-love-for-a-wounded-people.html Tuesday, March 12. 2013 Cuốn sách Đức : "A reporter's love for a wounded people" của tác giả Uwe Siemon-Netto đã được viết xong và đang chờ một số người viết "foreword" và endorsements. Bản dịch cũng đã xong, được phép của tác giả chúng tôi xin giới thiệu đoạn kết rất xúc động, mà tác giả đã nói lên ước muốn cùng với người Việt Nam : nuôi dưỡng niềm hy vọng một ngày không xa Tự Do Dân Chủ sẽ trở lại với quê hương khốn khổ của chúng ta. Đoạn kết Hậu quả của khủng bố và đức hạnh của hy ...

Thân Phận Người Phụ Nữ VIỆT

Image
Cấn Thị Bích Ngọc (Viết theo tâm sự của một cô dâu Việt Nam, Đài Bắc) Có lúc trăng soi dạng lưỡi liềm, nhọn như dao, không khắc vào tim mà lòng vẫn nhói đau. Cũng có lúc trăng chênh chếch như giọt nước mắt khổng lồ thổn thức giữa bầu trời hiu quạnh đen tuyền màu u uẩn. Bao tiếng gió miên man rầm rì giữa hàng cây lá vẫn không làm trăng tươi. Trăng ủ rũ, trăng tư lự, trăng ngẩn ngơ buồn, trăng soi rọi tâm tư lũ con gái chúng tôi. Tôi nằm bên chồng, nghe tiếng ngáy đều của anh mà thấy lẻ loi, cô độc vô cùng. Chợt thấy thương má, thương mình. Má đã bao nhiêu năm nằm một mình, hẳn má thấy lạnh lẽo, cô đơn trong đêm về tịch mịch. Nhưng còn tôi, hơi thở của chồng xoắn xít quanh đây mà sao sương đêm vẫn hoang lạnh? Tôi phải tập yêu chồng tôi, vị cứu tinh cho đời sống chật vật của gia đình tôi. Điều này trên lý thuyết cũng không khó lắm. Nhưng trong trái tim ngoan cố của tôi, cho đến bây giờ sự biết ơn vẫn còn rõ nét hơn nỗi rạo rực yêu thương. Tôi như hàng vạn người con gái Việt N...